Sau một tai nạn giao thông nhỏ trên đường đi học về, một nam sinh trẻ tuổi phải đối mặt với một di chứng cơ thể vô cùng oái oăm và dai dẳng. Quá trình hồi phục của cậu trở nên phức tạp hơn bao giờ hết khi tình trạng cương cứng không kiểm soát khiến cậu cảm thấy vô cùng xấu hổ, không dám ra khỏi nhà hay đến lớp. Trong sự cô lập và vật lộn với tình trạng khó xử này, cậu chỉ biết giam mình trong phòng, hy vọng tìm được lối thoát cho sự căng thẳng đang bủa vây lấy cuộc sống hàng ngày.
Cô bạn thân từ thuở nhỏ, Mei Itsukaichi, nhận thấy sự vắng mặt bất thường nên đã quyết định ghé thăm để kiểm tra tình hình. Sau khi phát hiện ra bản chất thực sự của sự khó khăn mà cậu đang gặp phải, Mei quyết định tự mình ra tay để giúp cậu tìm kiếm sự giải tỏa cần thiết. Cô bắt đầu quá trình chữa trị một cách nhẹ nhàng và đầy ân cần, khởi đầu bằng đôi bàn tay khéo léo trước khi chuyển sang những phương pháp mãnh liệt hơn. Sự tận tâm của Mei thể hiện rõ qua cách cô dùng miệng và cơ thể để trực tiếp xoa dịu nỗi đau thể xác, xóa nhòa ranh giới giữa tình bạn thuần túy và sự thân mật xác thịt nồng cháy.
Khi buổi trị liệu tiến triển, mọi sự tập trung đều đổ dồn vào việc giải tỏa tình trạng của cậu thông qua sự kết nối cơ thể đầy tập trung. Mei làm việc không mệt mỏi, dùng chính cơ thể mình để giúp cậu trấn tĩnh thần kinh và đưa trạng thái thể chất trở lại mức ổn định. Qua những nỗ lực kiên trì, cuối cùng cô cũng mang lại sự nhẹ nhõm mà cậu hằng khao khát, chứng minh rằng đôi khi liều thuốc tốt nhất chính là sự chăm sóc từ một người bạn tin cậy. Cuộc gặp gỡ thân mật này làm nổi bật sợi dây liên kết sâu sắc giữa cả hai, biến một tình huống y tế căng thẳng thành khoảnh khắc khám phá đầy thỏa mãn.